Cà phê chiều tối mưa

Không sớm, không muộn cơn mưa sài gòn trút xuống ào ào dường như cũng đồng cảm với tâm trạng của người trong quán cafe. Một cuộc nói chuyện trong một không gian nhỏ, có thể nói chỉ còn có hai người. Khoảnh khắc ấy giống như một sự chững lại để nhìn lại mọi thứ. Một chàng trai tuổi trẻ nhưng sống bất cần thích là làm không thích là bỏ, một người phụ nữ đã có gia đình với khao khát để làm việc, để kiếm tiền. Hai người đã nói về rất nhiều thứ. Chuyện đời, chuyện công việc, chuyện về những khăn lúc bắt đầu, dường như có thứ gì đó khiến chàng trai ngưỡng mộ người phụ nữ ấy. Một người phụ nữ có quá nhiều thứ phải lo nhưng lại luôn có thể làm việc hết mình. Trong khi ấy một người không vướng bận thì lại chả chịu nỗ lực trong những lúc khó khăn nhất.

Một vài câu nói một vài sự quan tâm có thể khiến người ta thay đổi rất nhiều


Thời gian

Khi con người ta bị cuốn vào vòng xoáy công việc, gia đình, con cái thì người ta rất dễ quên đi thời gian đang trôi đi rất nhanh. Mỗi ngày qua đi phải giải quyết rất nhiều việc nên thậm chí không có thời gian nhìn lại mình, xem bản thân có gì tiến bộ không, mình đã đạt được những gì. Rồi cứ thế ta bị trôi theo cái mớ bòng bong ấy. Mà sự thật thì con người ta không tốt hơn mỗi ngày sẽ khiến ta khó mà phát triển lên những tầm cao hơn.

Image from google


Giải pháp là gì?
Hoàn thành công việc nhanh hơn.
Điều này nói thì dễ nhưng có rất nhiều vấn đề xảy ra trong thực tế. Chuyên môn tốt hay không, thời gian gấp hay thư thái, có áp lực bên ngoài không, có động lực không, có ai hỗ trợ không, bạn có thực sự tinh tế và hiểu cái đang làm hay không? Cho đến giờ tôi vẫn có cảm giác mình đang ngụp lặn trong những thứ này. Đã cố gắng rất nhiều nhưng tại sao vẫn chưa thể làm tốt. Vô vàn những câu hỏi không có câu trả lời.


#quote221017

Không quan trọng anh biết được bao nhiêu quan trọng anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết.
Kiến thức là vô tận con người ta cả đời cũng không thể học hết, nếu lúc nào cũng cần phải học hết, biết hết mới làm được thì e rằng cuộc đời chẳng bao giờ được nhàn hạ. Biết dùng những thứ mình đã có, đã biết tạo ra những thứ mới, cải thiện những thứ cũ - đó gọi là sáng tạo, mỗi ngày tạo ra nhiều thành tựu hơn thì lúc nào cũng được khoan thoai, thoải mái, không phải tự ti hay lúc nào cũng phải lo học cái này, học cái kia. 

Con đường khó đi

Ta thường ghét khó, ngại khó, sợ khó. Cuộc sống thì chưa bao giờ như những gì ta tưởng tượng. Đôi lúc tôi cũng thế, nhiều lúc tưởng chừng muốn gục ngã, muốn rẽ ngang trước những nỗi sợ hãi, chán nản. Cái cảm giác đầu như muốn nổ tung, không muốn suy nghĩ bất kì điều gì nữa hay thường trực những lúc như vậy.


Nhưng chính những lúc ấy con người ta mạnh mẽ nhất, nỗ lực nhất. Nếu chỉ muốn quay đầu lui lại, chỉ muốn thoát khỏi những rắc rối và áp lực ấy thì những lần sau cũng lại như vậy như một thói quen. Đối mặt không hẳn không thể, chỉ cần một chút kiên nhẫn, một chút nỗ lực có thể vượt qua những khoảng thời gian khó khăn ấy.

Và đôi khi vì một ai đó, vì một lời hứa, vì một trách nhiệm mà con người ta có thể làm tất cả. Ở đâu đó trên mạng hay sách nào đó luôn khuyên người ta sống cứ sống hết mình, cứ theo đuổi những thứ tốt nhất cho bản thân. Nhưng tất cả chỉ là lý thuyết, giống như một form nhập liệu không điều kiện. Thực tế chúng ta sống không chỉ là vì bản thân. Còn rất nhiều thứ quanh ta, mà ta cần hướng tới làm cho mọi thứ xung quanh tốt hơn dù là con người hay những thứ ngoài lề.

10:30 tối chủ nhật

Trời vẫn còn mưa, nhưng không to lắm vẫn có thể đi được. Tôi dắt xe đi ra ngoài ăn cơm. Đi không xa lắm để tìm thấy một chỗ ngồi lí tưởng ven đường. Lúc này cũng khuya nữa, hầu như các cửa hàng đều đóng cửa, để lại một khoảng vỉa hè đủ cho những quán ăn đêm. Cái cảm giác ngồi một mình một góc với cái tâm trạng của một thằng không việc, không tiền, không tình đầy thất vọng nhìn người qua đường hối hả trong cơn mưa nhẹ đúng là khó mà nói thành lời. Có cái gì đó nó đau đau, nó mặn chát.

Bất giác để ý tới những người xung quanh, họ bận rộn với công việc, họ vội vàng làm mọi thứ để kết thúc một ngày. Chắc cũng không có ai rảnh rỗi như tôi ngồi đây ngắm sự đời. Rồi tôi nghĩ về gia đình, nghĩ về những thứ xa xôi khác.

Và một câu hỏi: những người leo núi lỡ có rơi xuống thì tại núi quá khó hay tại người ta không đủ sức ?


#quote300917

You get the idea. Think of the smallest step you can take that would move you incrementally towards your goal. Then try to make it even smaller.
 - cut from www.artofmanliness.com 

Có ý tưởng thì dễ, làm mới khó. Muốn tạo ra thứ gì đó luôn cần các giai đoạn
- Bắt đầu
- Đi vào khuôn khổ
- Đỉnh cao của sự phát triển
- Duy trì
- Hoàn thiện

Bước nhỏ nhất không thể thể hoàn thành thì khó mà hoàn thành được những thứ lớn hơn. Những chiếc xe muốn bon bon trên đường cũng cần những đoạn lăn bánh nặng nhọc lúc ban đầu.

CREDIT: Getty Images

Read more:
Dont-try-to-be-the-best-just-be-1-better-every-day




Be so good they can’t ignore you

Hãy trở nên quá tuyệt vời, quá giỏi để người ta không thể không để ý tới bạn.
Tình cờ đọc được câu này ở một vài blog và thực sự nó đã trở thành một động lực mạnh mẽ cho tôi. Cuộc sống đầy rẫy những cạnh tranh. Hồi nhỏ không nghĩ sẽ có ngày lăn lộn như thế này. Cứ nghĩ an phận với cuộc sống vốn có. Nhưng rồi dần dần một ngày kia có quá nhiều yếu tố tác động cũng như có một số thứ mà khiến bản thân không thể dừng lại được, phải lao về phía trước, phải rèn luyện cho bản thân trở nên sắc bén, giỏi giang thì mới có thể đứng vững trong xã hội.

Bây giờ khi đang quay cuồng với rất nhiều thứ, tập trung cho một hành trình, một cuộc đối mặt, tôi mới nhận ra thực sự bản thân mình không đến nỗi nào, tuy không xuất chúng kiểu thần đồng, bác học hay siêu nhân nhưng với khao khát, với sự nỗ lực thực sự  và sự tập trung tôi tin bản thân có thể tạo nên những điều lớn lao.

Hãy cứ làm hết mình có thể, vì nếu mình không như vậy thì thời gian vẫn cứ qua đi. Một lần sợ là một lần đánh mất cơ hội.


Một vòng Sài Gòn - Part 1

Đôi khi không có việc gì làm xách đi một vòng thành phố xem người ta làm ăn thế nào tiện thể ngắm những em chân dài xinh đẹp cũng là một thú vui tao nhã.

Ngày xưa chỉ biết buổi tối ở đoạn Hai Bà Trưng, Nguyễn Du gần quận 1 rất đẹp vào buổi tối và có rất người người đẹp đi lại ở khu này. Thế nhưng nay qua đoạn Sư Vạn Hạnh nối dài thì quan niệm xưa thay đổi. Con gái ở khu vực này mới thực sự là đẹp và nhiều. Mà thấy đa số là sinh viên vì còn rất trẻ, nếu đi qua rồi chắc cứ muốn đi lòng vòng mãi. Nhưng vẫn chưa hiểu vì sao, có thể do gần các trường đại học. Khu này thực sự rất tấp nập rất nhiều quán cafe, cửa hàng nhưng là về ăn uống chứ không quá nhiều cửa hàng buôn bán như: quần áo, đồ dùng...

Khu đường Thành Thái giao Tô Hiến Thành thấy có rất nhiều cửa hàng dụng cụ Y tế, nằm san sát nhau.

Cuối đường Phan Xích Long hướng về quận 1 có một đoạn đường nằm ngang, cũng dài khoảng mấy km nhưng còn tấp nập hơn khu Phan Xích Long vì chỗ này thực sự là nơi dành cho ăn uống. Đủ các thể loại ăn uống, nhậu, không có nhà hàng sang trọng chủ yếu là các quán vừa và nhỏ.

Còn tiếp...

Những dealine của cuộc đời

Tôi cảm thấy vui vì những ngày tháng sinh đã được nếm trải cảm giác của những deadline dồn dập, đến nỗi thậm chí coi nó là ác mộng. Thực ra nếu suy nghĩ thì việc tại sao giảng viên lại đưa ra deadline thì thấy rất có ích cho sinh viên. Mỗi deadline có thể là vài giờ, vài tuần, hay thậm chí vài tháng... nó đem lại cho ta cảm giác bị gò bó, áp lực. Đôi khi phải xoay sở với nhiều tình huống các nhau, có lúc dở khóc dở cười vì mọi thứ không như mình nghĩ. Thế nhưng ra ngoài đi làm rồi thì thấy chính những áp lực về thời gian ấy giúp con người ta hoàn thành được mọi việc theo kế hoạch. Không áp lực thì không có nỗ lực.

image from google


Nhìn lại những deadline mình đã trải qua, tôi tự nhủ không biết có bao nhiêu cái đã hoàn thành, chỉ biết là đã có rất nhiều cái dở dang, không thể hoàn thành, không thể đáp ứng, có lúc làm đối phó, làm cho có. Không chỉ là những deadline nơi giảng đường, cả những deadline tự bản thân đề ra rồi cũng đến ngày phải hoàn thành nhưng lại là một danh sách trống những thứ đạt được. 

Cuộc sống trôi qua lúc nào cũng vội vã, vèo cái hết 4 năm. Theo đó những deadline đã không còn đơn thuần chỉ là những thứ vô thưởng vô phạt nữa, giờ đây nó lại là những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời. Đã không còn giống như ngày xưa có thể tung tăng chơi bời rồi đợi ngày cuối, giờ cuối mới làm. Cũng không thể làm cho có, làm để đủ số lượng. Không còn ai cho điểm cho ta nữa nhưng mỗi kết quả ấy lại dành cho ta. Tốt thì hưởng, xấu cũng phải chịu. 

Thời gian nếu không biết ràng buộc, chia nhỏ thì nó cứ trôi đi mãi mà ta không tài nào giữ được. Có những lúc tôi tưởng chừng sắp mất đi một vài năm thì tôi mới thấy lo, thấy sợ. Vậy mà khi đang dồi dào sức khỏe, thời gian thì lại tự cho bản thân cái quyền được dùng quá tay. Những thứ cần thiết thì cứ trì hoãn mãi không hoàn thành, cái không cần thiết thì cứ lao đầu vào. Chỉ khi sắp mất đi thứ gì con người ta mới biết trân trọng, giữ gìn - biết bao giờ mới nhận ra sớm hơn.

Deadline là một công cụ tốt nhất để hướng ta tới đúng theo kế hoạch. Không deadline thì cũng như con ngựa không cương không thể kiểm soát. Cho dù có làm gì, hãy luôn có gắng lập cho mình những deadline cụ thể. Mọi thứ nên kết thúc đúng hạn và dứt khoát. Một ngày, một tháng, một năm, thậm chí vài năm nhưng nếu đã có áp lực từ nó rồi thì con người ta càng trở nên hăng say và nỗ lực làm việc hơn. 

Khao khát và vội vã

Cuộc sống của tôi cũng đã khá vội vã và bận rộn lắm rồi, mặc dù cũng chưa làm được gì nhiều thế nhưng khi trò chuyện với những người bạn khác thì lại thấy mình chưa là gì cả. Thực ra mình giống như ếch ngồi đáy giếng.

 Những người bạn của tôi họ cũng đang cố gắng và miệt mài làm việc mỗi ngày. Mỗi người một cách, một phương hướng nhưng tất cả đều mong muốn sẽ làm được nhiều nhất, tạo ra những thành tựu lớn lao trước khi tuổi già tới hay nhưng chuyện không như dự kiến xảy ra. Họ rất chăm chỉ, rất nỗ lực, họ có quyết tâm và không ngừng nâng cao bản thân mỗi ngày. Tôi thấy vô cùng ngưỡng mộ. Trong khi tôi vẫn còn quanh quẩn với những dự tính và do dự thì họ đã có rất thứ trong tay.

Thời gian nó rất đáng sợ, nếu con người ta không kịp trưởng thành, không kịp tôi luyện cho giỏi hơn thì nó giống như cơn ác mộng lấy đi tất cả: tuổi trẻ, sức khỏe, đam mê...mà không để lại cho ta cái gì nếu ta không tự tạo ra.

Mỗi ngày tôi luôn tự đặt ra một điều nho nhỏ để hoàn thành mỗi ngày. Đã nghĩ thì nghĩ cho kĩ. Đã làm rồi thì không phân vân, do dự. Khao khát lớn nhưng bắt đầu nhỏ. Tôi cũng hiểu rằng không có gì muốn là được ngay, có khi bắt đầu từ những thứ chả liên quan.