Showing posts with label til. Show all posts
Showing posts with label til. Show all posts

TIL - Đếch quan tâm

Thực ra qua những gì tôi đọc từ bản tóm tắt này thì nó khá đúng.

Cái chúng ta càng khao khát, càng muốn đạt được mọi lúc mọi nơi thì lại thường không như ta mong muốn, còn những thứ chả mảy may đến lại đem tới kết qủa không ngờ. Có những môn học là chuyên ngành của tôi hoặc môn tôi thích, tôi luôn tự tin sẽ làm tốt nhất nhưng kết qủa là những môn tôi không bận tâm đến kết qủa mới có điểm cao nhất. Thế nên đúng là quan tâm ít thì ít phiền não.

Khi tôi giỏi thì tôi chả cần chứng minh điều gì cả. Tôi chỉ cố chứng minh cho mọi người biết điều đó khi tôi không thực sự xuất sắc, tôi sợ vì tôi không đủ khả năng. Thế nên tôi nghĩ đếch quan tâm người ta nghĩ gì, cốt sao mình giỏi là được, chưa giỏi thì luyện tập mỗi ngày.

Tôi đã từng khao khát trở thành một ai đó, một siêu nhân, một nhạc sĩ piano nổi tiếng, một chuyên gia hàng đầu về công nghệ, một nhà quản lí tài năng hay một tỷ phú bán lẻ mà tôi đọc được trên mạng hay sách vở. Tôi cũng từng bắt chước họ, rèn luyện những đức tính giống họ, đọc những sách họ đọc. Thế nhưng đời thì không như mơ, người ta có cách của người ta, tôi cứ chạy theo họ và nhận ra bản thân mình mới tạo sự khác biệt. Theo hình mẫu ai đó cũng là tôi đang cố vùi dập chính bản thân mình và quên mất rằng mỗi người đều phải tìm một cách riêng của mình. Thế nên đôi khi cũng nên đếch quan tâm tới những cái muốn trờ thành, sống 100% với chính mình, khám phá sức mạnh của chính mình.

image from google


Tôi vui vì tôi không biết showbiz có gì mới hôm nay, ai đẹp hơn ai. Tôi không biết bài hát nào đang hot, cũng không ca sĩ nào đứng đầu bảng xếp hạng. Tôi cũng mê phim nhưng thỉnh thoảng mới xem, tôi không thích những thứ uỷ mị, sướt mướt.  Tôi cũng chẳng buồn tranh luận xem bà này làm thế này đúng hay sai, ông kia thế nào. Bình thường tôi lên facebook cũng chỉ kéo xuống nhiều nhất là 2 lần. Tôi thích đọc blog về chuyên môn, tony buổi sáng, tôi ít ghé những trang tin tức, nếu cần chỉ là nắm vài tin quan trọng. Nói thực tôi cũng đếch quan tâm mấy thứ ấy. Tôi dành thời gian cho những thứ thực tế và cần thiết hơn.

Tôi cũng nhận ra rằng xung quanh mình người ta cũng đếch có quan tâm mình là ai, mình như thế nào, trừ những người yêu thương tôi, còn lại giống một cơn gió vô tình thôi. Cũng giống như tôi, họ cũng phải đành thời gian cho người họ thương, cho việc họ thích cho nên cứ tin tôi là ấn tượng họ dành cho bạn chả có ý nghĩa gì cả, đơn giản họ và bạn chả liên quan, bạn xấu cũng được, tốt cũng được. Đấy là lí do người lớn tuổi họ trải nghiệm nhiều, họ hiểu điều đó nên cách ứng xử của họ luôn có cái gì bất cần.

Thế đấy tóm lại thì cứ sống mà đếch cần quan tâm tới những thứ vô bổ, những thứ giời ơi đất hơi của thiên hạ.
Cùng một người nhưng lúc giỏi, sang thì người ta trọng; lúc dốt nghèo thì người ta khinh. Cốt vẫn ở bản thân mà thành.