Showing posts with label story. Show all posts
Showing posts with label story. Show all posts

Biết làm sao

Mọi thứ dường quá tải, mệt mỏi, đầu óc cứ như có cái gì đó ghim lại. Có rất nhiều thứ k thể nói với ai, cũng phải chăng thế mà mỗi ngày cảm thấy nặng nề hơn. Công việc hay tình cảm đều có một cái gì đó không ổn. Có những ranh giới mình không thể nào phân biệt rạch rồi. Rồi những quyết định của mình là đúng hay sai. Cũng may có thằng bạn gọi điện nói chuyện cộng với một chút men bia nên cũng nhẹ lòng hơn.


Giáng sinh 2017

Một ngày đi làm mà cả team sợ bão nên đến trưa thì xin về làm ở nhà hết. Rồi chả có tí mưa bão nào. Một bữa cơm gà xối mỡ nơi góc hẻm lúc trời mưa lất phất với bà chị già. Một câu chuyện về a lead li dị vợ. Và cái cảm giác lạnh run người khi đi ngoài đường.

Vâng thực sự 2 tháng gần đây có quá nhiều thứ xảy ra, trở nên bận rộn hơn nhiều so với thời điểm này năm trước. Ngày trước giờ này còn đang tung tăng không biết tương lai như thế nào thì sang năm nay mọi thứ đã bắt đầu khác khác nhiều. Việc nhiều hơn cũng đồng nghĩa bắt đầu có ít thời gian hơn, không cuối tuần, không những buổi tối thảnh thơi, không có thời gian cho những sở thích vu vơ.




Và thậm chí giáng sinh đã bỏ lỡ một cuộc đi chơi với những người mới. Và đêm giáng sinh vẫn còn lóc cóc code được  vài dòng.  Có khi người ta trưởng thành hơn thì mọi thứ trở nên không còn gì  thú  vị. Tuy nhiên cũng còn vài ngừoi để tâm sự lúc đêm khuya nên cũng đỡ cảm thấy trống vắng. Con người ta gặp gỡ được nhau cũng là một cái gì đó gọi là duyên. Muốn cảm ơn tất cả những người đã tới bên đời tôi, thực sự tôi cảm thấy may mắn vì những mối quan hệ mình. Họ tốt hay họ xấu đều khiến cho cuộc đời tôi có chút gì đó thay đổi.




Ốm

Sài gòn cái mùa gần Giáng sinh này lại tự nhiên trở nên lạnh thế!

Hôm trước đi dầm mưa run như cầy sấy, hôm sau ốm, hôm sau nữa thì trời trở lạnh thật.

Đã lâu lắm rồi không ốm, mà mỗi lần ốm là thấy thật kinh khủng. Mọi thứ dường như đình trệ. Nó khiến cho mình cảm thấy như là nếu bây giờ có cơ hội gì đó thì chắc sẽ bỏ lỡ hết. Mình cần làm nhiều thứ, nó giống như trách nhiệm cần phải hoàn thành vậy. Một ngày dừng lại không chỉ khiến bản thân chậm lại mà còn khiến cho những vấn đề liên quan đến người khác chậm lại. Đó là cái mình sợ nhất.

Xem xong cái cờ nhíp 1 phút cuộc đời của con ruồi bỗng thấy mình cần nhanh hơn nữa, mạnh hơn nữa.




Cuộc đời chúng ta: nhan sắc, tiền bạc, địa vị cuối cùng cũng bị lãng quên, nhưng những thứ ta làm được gây dựng được (hoặc góp phần phá hoại :)) sẽ còn mãi giá trị.

Cũng thời gian này tôi nhận ra có rất nhiều người chỉ vui vẻ, chỉ tốt với ta khi mọi thứ xung quanh ta hoàn hảo, khi ta có gì đó không ổn họ luôn tìm cách né tránh cho dù ngày thường có tốt đến đâu. Và từ lâu tôi đã chấp nhận điều đó. Bản tính con người luôn là như vậy. Tôi chỉ tập trung vào mình hơn là sợ người ta đánh giá này kia. Nếu họ càng làm vậy thì càng khiến tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn, tuyệt vời hơn.

Cà phê chiều tối mưa

Không sớm, không muộn cơn mưa sài gòn trút xuống ào ào dường như cũng đồng cảm với tâm trạng của người trong quán cafe. Một cuộc nói chuyện trong một không gian nhỏ, có thể nói chỉ còn có hai người. Khoảnh khắc ấy giống như một sự chững lại để nhìn lại mọi thứ. Một chàng trai tuổi trẻ nhưng sống bất cần thích là làm không thích là bỏ, một người phụ nữ đã có gia đình với khao khát để làm việc, để kiếm tiền. Hai người đã nói về rất nhiều thứ. Chuyện đời, chuyện công việc, chuyện về những khăn lúc bắt đầu, dường như có thứ gì đó khiến chàng trai ngưỡng mộ người phụ nữ ấy. Một người phụ nữ có quá nhiều thứ phải lo nhưng lại luôn có thể làm việc hết mình. Trong khi ấy một người không vướng bận thì lại chả chịu nỗ lực trong những lúc khó khăn nhất.

Một vài câu nói một vài sự quan tâm có thể khiến người ta thay đổi rất nhiều


Thời gian

Khi con người ta bị cuốn vào vòng xoáy công việc, gia đình, con cái thì người ta rất dễ quên đi thời gian đang trôi đi rất nhanh. Mỗi ngày qua đi phải giải quyết rất nhiều việc nên thậm chí không có thời gian nhìn lại mình, xem bản thân có gì tiến bộ không, mình đã đạt được những gì. Rồi cứ thế ta bị trôi theo cái mớ bòng bong ấy. Mà sự thật thì con người ta không tốt hơn mỗi ngày sẽ khiến ta khó mà phát triển lên những tầm cao hơn.

Image from google


Giải pháp là gì?
Hoàn thành công việc nhanh hơn.
Điều này nói thì dễ nhưng có rất nhiều vấn đề xảy ra trong thực tế. Chuyên môn tốt hay không, thời gian gấp hay thư thái, có áp lực bên ngoài không, có động lực không, có ai hỗ trợ không, bạn có thực sự tinh tế và hiểu cái đang làm hay không? Cho đến giờ tôi vẫn có cảm giác mình đang ngụp lặn trong những thứ này. Đã cố gắng rất nhiều nhưng tại sao vẫn chưa thể làm tốt. Vô vàn những câu hỏi không có câu trả lời.


10:30 tối chủ nhật

Trời vẫn còn mưa, nhưng không to lắm vẫn có thể đi được. Tôi dắt xe đi ra ngoài ăn cơm. Đi không xa lắm để tìm thấy một chỗ ngồi lí tưởng ven đường. Lúc này cũng khuya nữa, hầu như các cửa hàng đều đóng cửa, để lại một khoảng vỉa hè đủ cho những quán ăn đêm. Cái cảm giác ngồi một mình một góc với cái tâm trạng của một thằng không việc, không tiền, không tình đầy thất vọng nhìn người qua đường hối hả trong cơn mưa nhẹ đúng là khó mà nói thành lời. Có cái gì đó nó đau đau, nó mặn chát.

Bất giác để ý tới những người xung quanh, họ bận rộn với công việc, họ vội vàng làm mọi thứ để kết thúc một ngày. Chắc cũng không có ai rảnh rỗi như tôi ngồi đây ngắm sự đời. Rồi tôi nghĩ về gia đình, nghĩ về những thứ xa xôi khác.

Và một câu hỏi: những người leo núi lỡ có rơi xuống thì tại núi quá khó hay tại người ta không đủ sức ?


Chuyện Verbling

Cách đây một năm trong một lần tình cờ biết đến Verbling - một trang học ngoại ngữ, luyện nói. Nó có một chức năng community là tạo group google hangout để mọi người chat với nhau mà không cần tốn phí. Hồi ấy tiếng Anh của tôi nhờ đó khá lên nhiều, quen biêt thêm nhiều người mới.

Bẵng đi một thời gian, nó thông báo ngừng hoạt động chức năng này vào tháng 4/2017. Hơi bất ngờ vì tôi nghĩ rằng chắc nó thấy người ta dùng miễn phí nhiều quá mà không ai đăng kí học nói có phí do vậy nó dẹp đi. Nhưng cho đến hôm nay tôi mới chợt nhận ra sự thật.

Số là tôi cũng ham hố, thấy Verbling nó die chức năng ấy rồi thiết nghĩ mình cũng có thể tạo ra một trang tương tự. Hí hửng lên kế hoạch, thiết kế. Lúc research để dùng API Google Hangout thì chợt phát hiện nó bắt đầu không support cho việc làm app bắt đầu từ 4/2017. Haha, thì ra đây mới là nguyên nhân vì sao Verbling community nó ngừng hoạt động. Thế là mọi kế hoạch đang làm dở của tôi cũng bị vỡ vụn.



Tuy nhiên kế hoạch cũng đã chuyển sang một cách tiếp cận khác có thể vẫn dùng Google Hangout. Hi vọng sớm ngày release sản phẩm.

Mỗi khi đi xa

Mỗi khi đi xa tôi lại thấy được nhiều thứ

Tôi vui vì hôm nay đã đi lại giữa các con đường mà không cần rút điện thoại ra dò, hỏi người ta chỉ đường thì ai cũng nhiệt tình đã thế lại còn gặp ông cùng quê niềm nở hỏi a ở xxx...hả, tại do ô nhìn biển số mà biết.

Đến cái lớp học thì gặp em dễ thương vãi, nhìn đáng yêu đúng style của mình. Định học thử một buổi rồi thôi nhưng nghĩ e ấy sẽ chỉ mình học thì thích vl (khỏi cần cô giáo cũng được :) haha) vậy là lại muốn học tiếp. Cơ mà không biết nhìn mình có già đến mức ấy không mà khi hỏi tuổi e lại nói 'ủa vậy a hơn e có một tuổi thôi hả' nghe cứ như mình 28 29 không bằng.

Khi ra về gặp chồng cô giáo mà cứ tưởng học sinh, vừa trẻ vừa đẹp trai, ô hỏi e ở xxx...hả, vợ chồng anh cũng ở xxx... (lại do nhìn biển số). Thế đấy lại gặp người cùng quê. Vui vui kiểu như toàn gặp người quen, người cùng làng.

Tôi cũng vui vì hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy tàu hỏa, lại còn chạy xe song song với nó nữa chứ. Cảm giác thích thích có điều chả hiểu sao nó không dài như tưởng tượng.

image from google

Tôi cũng nhận ra rằng cũng là Sài Gòn đấy thôi nhưng không phải nơi nào cũng mang lại cho mình cảm giác hạnh phúc, sung sướng. Ở trung tâm ta sẽ luôn cảm thấy mọi thứ thật hoàn hảo, đầy đủ, an toàn, cuộc sống luôn sôi động đầy màu sắc. Nhưng khi tôi đi xa hơn một chút, tôi thấy có những nơi vô cùng ảm đạm, thiếu sức sống, nó tràn ngập mùi của những lo toan, vật lộn với cuộc sống, cảm giác thiếu thốn, thiếu an toàn và lo sợ. Đâm ra đi đâu xa xa cũng chỉ mong quay về cái tổ của mình thôi.


image from facebook
Người con gái hôm ấy
& bài hát Giật mình trong đêm

Liều mạng trên đường

Nay 30/4, vì ngại đông người, xe cộ nên cũng ngại không muốn ra đường không muốn đi chơi. Cả ngày được ở nhà, tưởng mọi chuyện yên bình thế mà vừa cách đây ít phút tôi được một phen hú hồn.

Ảnh từ google


Số là hơn 9h đêm rồi bụng lại đói bởi hồi chiều ăn bún nên lò giò dắt xe đi kiếm cái gì ăn. Ra đường quả nhiên khá vắng vẻ, chắc người ta đi nghỉ lễ hết. Được đà gió mát tôi vặn ga chạy bất chấp. Cái cảm giác chạy xe tốc độ cao rồi lượn lờ trên đường tuy hơi nguy hiểm nhưng Đã. Thế rồi lúc về đang đi nhanh (50km/h/đường thành phố là rất nhanh rồi đó) tới một ngã ba khúc này không có đèn đỏ, thấy em gái xinh xinh xế tay ga từ hướng tay phải đi ra, rõ ràng lúc ấy đã thấy em có biểu hiện quẹo phải nên an tâm giữ ga. Thế éo nào chỉ 2s sau thấy em băng qua đường ngang qua ngay đầu xe tôi, không hiểu mắt tôi hoa hay đầu óc đang nghĩ linh tinh. Chắc còn nhanh hơn Fast and Ferious 8. Lúc ấy chỉ biết bóp cả 2 phanh (ak lúc ấy quên không về số để giảm tốc, ngày thường rất hay dùng mà giờ nhận ra lúc cấp bách chỉ có phanh mới cứu được, cái khoảnh khắc 1, 2s đó không kịp về số đâu  - lỡ kẹt số thì càng thảm ), em ấy thì chắc thấy  có xe lao tới nên nhìn vào mình và lo sợ hét lên, rồi vội vọt xe nhanh kiểu giống cảnh trong phim nhìn thấy xe đằng trước lao vào xe mình. Tôi cũng đã cảm nhận được xe mình đã rê bánh sau khoảng hơn 1m. Nói thực lúc ấy đầu xe tôi và đuôi xe em ấy cách nhau chắc không quá 50cm. Nếu em nó đi chậm 1s hoặc mình phanh không kịp thì chắc là án mạng xảy ra rồi. Cũng may sao em ấy và mình không sao. Cả hai chỉ là người dưng ngược lối vội đi ngang qua nhau. Em ấy chắc cũng được phen sợ hãi. Mình nhớ là xe máy có trang bị cái gì đó mà lúc phanh gấp xe rê đi chứ bị trượt ngã, còn không thì không đâm vào em kia thì mình cũng đo đường chứ chả đùa.

Về đến nhà vừa mừng vì thoát hiểm vừa buồn cười nhớ lại cái khoảnh khắc lúc em ấy hét lên khi tôi và em giáp mặt suýt đâm vào nhau, thường thì những lúc như thế tim đập nhanh và đầu óc xử lí chứ làm gì còn thời gian mà hét lên. Nói chung qua đây thì một lời khuyên là buổi tối thì đừng có băng qua đường ngang kiểu như thế và phải xi nhan hoặc quan sát ( em gái này còn không thèm xi nhan ) vì trời tối không thể xác định được khoảng cách từ người đi ở xa tới mình nên dễ phán đoán sai. Hơn nữa gặp thằng đi xe mà tâm trí để trên mây như mình thì cứ liệu chừng.

P/S: hôm nay 5/4 âm lịch.

Chuyện của bố

  Rất nhiều thứ có trong tôi hôm nay được ảnh hưởng bởi bố tôi. Đối với tôi ông là người rất tuyệt vời, dù hai bố con chưa bao giờ ngồi tâm sự, chưa bao giờ ngồi với nhau kể này kia.

 Tôi nhớ rằng ông đã âm thầm dạy tôi tất cả những thứ cần thiết để tự lực, nhưng kĩ năng từ nhỏ nhất tới cần thiết nhất sống tốt hơn, bảo vệ bản thân tốt hơn từ khi tôi còn rất nhỏ. Lúc ấy tôi chỉ là một đứa trẻ ngây ngô, có nhiều thứ không hiểu được. Nhưng có những lúc tôi thấy thoáng qua nỗi sợ hãi, lo lắng trong mắt ông khi để tôi mạo hiểm làm một điều gì đó. Tôi đoán dù muốn tôi trải nghiệm muốn tôi học hỏi nhưng ông vẫn không thể yên tâm.

  Có lần tôi nghịch ngợm chạy vô đám cỏ rồi bị gai nhọn đâm rất nhiều vào chân, thấy ô vội vàng bắt tôi ngồi xuống rồi cẩn thận nhặt từng cái gai thì tôi chỉ muốn khóc. Khi ấy tôi cũng không còn nhỏ nữa cũng gần đôi mươi rồi ấy chứ.

  Có câu chuyện mà đến giờ vẫn khiến tôi nhớ mãi. Đó là những ngày đầu đặt chân lên SG thi ĐH, hồi ấy lạ đường lạ lối, đi đâu tôi cũng mang khư khư bên mình cái tấm bản đồ, ngồi trên xe bus lúc nào cũng dòm xem đã đi tới đâu trong bản đồ. Hôm ấy hai bố con có ra ngoài đi lòng vòng rồi thế nào bị lạc. Bố tôi chỉ tôi đi một đường tôi lại đòi đi một nẻo. Tôi lấy cái cớ mình có cái bản đồ rồi chỉ cho ô xem. Ông bảo ô không cần bản đồ, chỉ cần nhìn xung quanh, nhìn ra xa là biết đi như thế nào. Tôi không tin, tôi cho rằng bản đồ là chuẩn nhất thế rồi giữa trời trưa nắng ô cùng tôi đi lòng vòng mấy lần mới về đến nhà. Nếu tôi nghe bố tôi thì đã không phải đi lâu như thế. Tôi thực sự rất vui vì ông đã không quản nắng gió để tôi chứng minh cái bản đồ của tôi là đúng, mà thực ra là nó sai :)). Sau vài năm với nhiều lần lạc lối, nhiều lần đi và thử-sai-đi lại tôi đã nhận ra vì sao ngày xưa bố tôi không cần bản đồ mà vẫn đi được, có lẽ đã trưởng thành hơn. Bây giờ mỗi lần đi sai đường lại khiến tôi nhớ về chuyện này.

 Bố tôi đã khiến tôi à không phải mà là training tôi để  tôi cảm thấy tự tin hơn khi một mình ra ngoài thế giới rộng lớn kia. Đã có thế một mình tự ra quyết định, tự giải quyết và đối mặt với mọi chuyện.



Tôi nghĩ gì khi tới một nơi xa lạ

Cafe một buổi hoàng hôn chạng vạng ở một nơi rất xa, trốn khỏi nơi bộn bề công việc và ồn ào thường trực.


Cafe ở đây ngọt hơn ở những nơi thường uống, phải chăng họ cho quá nhiều sữa chăng? 

Người ta trang tri cho nó rõ đẹp để đến lúc ly đã cạn, cafe đã thấm vào hơi thở thì lại cảm thấy trống vắng, thấy mất đi cái đẹp đẽ ban đầu.

Vội vàng, đôi khi tôi vẫn hay như thế để rồi vấp ngã liên tục.

Nếu có một điều để hướng tới ở nơi xa thì nơi ấy bỗng trở nên thân quen.




 Dear Love(사랑아) - Sohyang(소향)[King Of Masked Singe

When internet went down

I have just suffered the most terrible day that my house's internet was broke. I felt unhappy because I did not know what to do then. Before everything I can see, I can do are on internet, now I think I can't do anything without it. However, after going around and around my house to find something to do, I started feeling bored. Actually I want to go to some places in city but i did not have internet for google map. Finally I decided to go out without google map.



I think there are something I can't experience if I have a google map. I follow my device and just go to destination in one way. But When I am lost I have to be able to find right way by asking people, imagining about the road and observing buildings's name, road's name. Even before I know exact road I must go on the same road many times. However I can explore new roads, new buildings, new landscape which I never see before. That is so excited.

After finding a park, I started go to library for reading book. There are many people in reading room, a quiet spaces. I am interested in language and economy so I try to find some books related. I accidentally saw book "Rich Woman: A Book on Investing for Women, Take Charge Of Your Money, Take Charge Of Your Life" and took it for reading. This is really good book for anyone not only for women. I think this book changed some big decision in my life.



If internet was not broke today, I would never get some things like that. The real life always is better than virtual life. I can't explore the world through internet, I can't fall in love with people through internet, I can't have experiences through internet.


Những cuộc gặp gỡ tình cờ

Tôi có quen một cô bạn XXX trên mạng, chúng tôi đã từng nói chuyện với nhau trước đây khá nhiều. Tôi có chút ấn tượng đặc biệt với cô ấy và cũng biết rằng cô ấy học chung trường. Thực ra cũng muốn gặp xem ngoài đời thực như thế nào nhưng mà tìm mãi không thấy có lí do thích hợp để gặp. Trước đây cũng từng nghĩ rằng ngày nào đó biết đâu sẽ gặp nhau thế nhưng tôi biết rằng đó là điều rất khó vì một ngôi trường với hơn 2000 sinh viên mà tôi lai là đứa hay cúp học. Tỉ lệ khoảng 1/2000 chăng?

Ấy thế mà hôm nay rảnh rỗi thế nào giờ ra chơi lại đi mua nước uống. Lúc lên cầu thang thấy một lũ con gái đang đi qua tôi thì cũng chả kịp nhìn mặt mũi tất cả vì lúc ấy đang nghĩ vớ vẩn, Bất chợt nghe ai đó gọi tên mình 'có phải là Q không?' . Nhìn lên với một chút bất ngờ (đùa à, có quen đứa con gái nào đâu) thế nhưng cũng nhận ra được vì đôi khi rình mò facebook người ta nhìn hoài nên quen. Chỉ kịp chào nhau mà cô ấy lại đang đi với đám bạn đi đâu đó nên chả đứng lại nói chuyện được. Lúc ấy mà đứng lại nói chuyện thì cũng chả biết phải nói gì, lần đầu mà.

Đấy tự nhiên cảm xúc trong một ngày chợt trở nên khác biệt khi ai đó tình cờ ngang qua. Một ngày hè nắng nóng bỗng chốc trở nên mát mẻ.

Tôi thấy sự tình cờ có rất nhiều, trước đây trong một phiên hội chợ tôi đi lang thang, muốn gặp cô gái YYY vì biết cô ấy sẽ đến đó. Khu hội chợ rất là rộng chia làm 2 khu, mỗi khu đều rất là đông người và chật chội ấy thế mà bước vào đấy một lúc thì YYY ở đâu xuất hiện trước mặt tôi (đùa ak, thế éo nào lại gặp được nhỉ)

Từ nay giờ giải lao tôi sẽ thường xuyên đi ra ngoài và mua nước nhiều hơn. Biết đâu bất ngờ...



Suddenly I See





Những thứ tôi nhận ra ở tuổi 22

Tốt gỗ hơn tốt nước sơn không hẳn đúng
'Người ta đẹp người ta có quyền'  Câu này rất chuẩn trong cuộc sống hiện tại. Vì ai cũng thích đẹp ( Cái đẹp ở đây không phải là vẻ mặt đẹp đẽ mà là một cơ thể cân đối khỏe mạnh dễ nhìn, tràn đầy sức sống ) cái người ta nhìn thấy đầu tiên chính là vẻ bên ngoài. Những công việc liên quan đến tiếp xúc với con người người nhiều thì chắc chắn họ sẽ loại bạn nếu bạn xấu. Ngoài ra sở hữu một cơ thể tốt sẽ tạo ấn tượng tốt, tin tưởng cho người đối diện, làm gì cũng thuận lợi hơn. 
Q carrot trước nay thân hình mảnh mai quá nên đi làm nhiều khi cũng hơi tự ti. Người ta cũng phần nào xem thường mình, nhỏ mà nên không thể dọa nạt hay làm người khác cảm thấy ngang hàng. Công việc văn phòng thôi chứ mấy công việc kiểu bán hàng này kia chắc người ta chả dám nhận.

Lợi ích của những mối quan hệ
Có thêm một người bạn là cuộc sống của tôi phong phú thêm nhiều. Quen thêm một người là biết thêm nhiều thứ nữa mà bản thân không hề biết. Họ là một nhân tố sẽ hỗ trợ ta rất nhiều trong cuộc sống, công việc, làm ăn. Đôi khi công việc, tình bạn, tình yêu cơ hội làm ăn đều tới từ những mối quan hệ như thế.

Sức khỏe là điều quan trọng
Cuộc sống phát triển công việc càng nhiều, áp lực tăng cao đòi hỏi con người ta mỗi ngày phải làm được rất nhiều thứ. Một cơ thể yếu thì sẽ mệt mỏi uể oải cả ngày. Ngược lại người khỏe mạnh sẽ tràn đầy năng lượng. Họ biết bổ sung chất dinh dưỡng gì cho mình, sắp xếp thời gian đi ngủ và thức dậy hợp lí, biết thoát khỏi stress bằng cách nghỉ ngơi đúng lúc, quan trọng nhất là khả năng phục hồi năng lượng, đam mê sau mỗi ngày, mỗi tuần làm việc.

Kiến thức về kinh doanh và tài chính là cần thiết
Nhiều lúc đang làm việc lại tự hỏi: rốt cuộc mình đang làm thứ này để làm gì. Thì công việc hay tất cả những gì đang làm chính là thứ giúp mình kiếm tiền.  Vậy mà bản thân lại không biết gì về kinh doanh, tài chính. Ngày xưa chỉ nghĩ mấy đứa dân kinh tế nó mới học chứ mình học kĩ thuật rồi thì biết làm gì. Và gì thì thấy suy nghĩ của mình nó sai lầm. Con người thật lạ chỉ khi nào thấy thiếu mới bắt đầu muốn học, muốn biết.
Cũng không cần phải học chuyên sâu chỉ cần theo kiểu "Learn enough to be dangerous" ( học đủ để tỏ ra nguy hiểm).

Chỉ có chuyên môn thì không thể làm boss
Anh chàng kĩ sư giỏi cũng chưa chắc có thể làm boss, người không bằng cấp cũng có thể lãnh đạo. Do đó nếu đã có chuyên môn rồi thì cần biết cách sống, cách khôn, cách làm, cách nói, cách ứng phó thì may ra nên cơm nên cháo.
Theo cá nhân tôi thì vẫn là làm cho người ta phục thì mới là boss được.

Biết tiêu tiền vào cái gì
Vì vẫn còn trẻ vẫn còn cha mẹ hậu thuẫn nên vẫn còn nông nổi trong chuyện tiền bạc. Đôi khi chả ngần ngại bỏ ra số tiền lớn vào những thứ mình thích dù biết sau đó có nhiều vấn đề nan giải. Tuy nhiên khi suy nghĩ ở một góc độ khác, nếu tôi là người đang phải nuôi người khác thì nếu là một người có trách nhiệm chắc tôi chả dám làm thế. Và giờ thì tôi cũng biết cách kiếm tiền để có được thứ mình muốn chứ không phải chỉ biết bỏ ra để mua nó.




Những thứ đáng lẽ tôi nên và không nên làm ngày hôm nay?

Không nên:

1. Xem mấy phim tình cảm lãng xẹt

Những bộ phim như Tân thần điêu đại hiệp mới đây, hay Tam Sinh Tam Thế gì đó... Mấy cái thể loại đó thực sự khiến tôi cảm thấy mất đi tình yêu dành cho phim hoa ngữ. Ngày càng yếu đuối ngày càng ủy mị, lụy tình. Nói chung rất vớ vẩn mất thời gian

2. Tin lá cải
Tôi đọc mấy bài viết về tài chính, khởi nghiệp xong tự nhiên cái đọc về ngọc trinh về các nữ K-pop. OMG! Tôi đọc quá nhiều cuối cùng cũng chả nhớ mình muốn tìm cái gì và đã đọc cái gì.

3. Dây chuyền video youtube
Tự nhiên clip hài đứa bạn gửi qua được 5 phút. Sau đó thì lan man tới nhạc Tây, nhạc Tàu, nhạc Hàn xẻng nữa. Cuối cùng thấy có bộ phim hay hay nó đề xuất bên dưới thế là quất luôn mấy tập. Mỗi lần vào trang youtube thì có lẽ ít nhất 10 video được xem.

4. Nghĩ nhiều thứ một lúc
Web app, mobile app, chrome app... cái éo gì cũng muốn học, cái éo gì cũng muốn làm. Đang đọc cái này thấy cái kia hay lại đi tìm hiểu. Cuối cùng ý tưởng thì trên giấy, đầu óc quay cuồng vì bị bội thực.

5. Sống ảo
Ở đây không phải như mấy em gái hay seo phi hay mấy chú anh hùng bàn phím. Mà ảo ở đây là kiểu tôi có những ý tưởng suy nghĩ không thực tế, không quan tâm nhiều đến cuộc sống hiện tại. Hay trốn tránh, buông bỏ nếu thấy không thích.

Nên:

1. Xem tin tuyển dụng

Facebook, Linkedin và các trang chuyên biệt cho tuyển dụng luôn chứa nhiều thông tin về việc làm, xu hướng, kĩ năng nên có. Tôi chắc là mình sẽ biết mình cần thay đổi những gì.

2. Search event trên facebook

Facebook thường xuất hiện rất nhiều sự kiên và còn có tính năng cho tôi lưu lại thông tin, nhắc nhở...

3. Đọc sách
Tôi nhớ trong máy cũng tải mấy chục quyển, tuần nào cũng tải được dăm ba cuốn. Ấy thế mà chỉ khi nào chuột cắn dây điện, hoặc cá mâp cắn cáp thì may ra đươc vài trang.

4. Vào các trang quan trọng

Có những blog, có những trang web tôi cần vào mỗi ngày,  vừa cập nhật thông tin, nâng cao chuyên môn vừa biết thế giới người ta có gì hay. Những trang này nên được lưu vào bookmark bar của trình duyệt để dễ thấy dễ tìm kiếm.

5. Giải trí
Gì cũng được trừ cái máy tính ra. Tôi nên tránh xa nó thì hơn.

Học và tìm hiểu cái mình cần

Qua một buổi nói chuyện với một a lead cũ, người tôi rất ngưỡng mộ thì đã biết thêm được nhiều điều.

Anh cũng chỉ cho tôi biết không nên lan man, theo cái gì nên tập trung cái đó. Nhất là phải chuyên sâu vào một cái đang làm, học càng nhiều về nó càng tốt. Xu hướng công nghệ ra đời cũng chỉ phục vụ cho mục đích chung là cho sản phẩm tốt hơn, không nên chạy theo nó.

Mỗi khi tìm thấy một công nghệ gì mới hãy xem nó có thực sự cần, giúp ích cho công việc không, nó có được người ta duy trì, support lâu dài hay không.

Ngoài ra cũng nên viết blog, đóng góp cho cộng đồng vừa nâng cao kĩ năng vừa marketing bản thân.

Tập trung vào việc muốn học cái gì muốn, làm cái gì từ đó tìm cái tài nguyên liên quan. Nếu không xác định đang tìm kiếm cái gì thì sẽ bị lan man giữa đống thông tin trên mạng.

Nói tóm lại thì cái quan trọng nhất là làm tốt những gì của hiện tại. Trở thành chuyên gia trong công việc của mình.

Kiếm tiền là một trò chơi

Hồi nhỏ tôi từng nghĩ rằng tiền bạc thì có gì quan trọng, chỉ cần người ta sống thoải mái, vui vẻ là được. Thực ra đúng là như vậy, nhưng trước khi có được điều đó thì ít nhất người ta không cần phải lo về tiền bạc.

Trong cuộc sống có nhiều lúc, nhiều chỗ dùng đến nó. Niềm vui, sự hạnh phúc đôi khi không thể thiếu nó. Người không có nó cũng có thể hạnh phúc, người có nó cũng có thể hạnh phúc. Tuy nhiên ở những cung bậc, cấp độ khác nhau. Tôi chắc là chúng ta có thể làm được nhiều thứ hơn nếu chúng ta có tiền. Chúng ta có thể biết tới những thứ người ta không bao giờ biết, dùng những thứ người ta chưa bao giờ xài, có những mối quan hệ mà những người bình thường không bao giờ chạm tới.

Kiếm tiền với tôi bây giờ nó thực sự là một trò chơi thú vị hơn bất cứ trò chơi nào tôi từng tham gia. Một trò chơi mà không bao giờ có sự giới hạn về cấp độ. Càng chơi giỏi bạn càng cảm thấy phấn chấn, càng muốn được chinh phục nhiều hơn. Bạn có thù có, người ta cũng sẵn sàng chà đạp lên bạn để giành chiến thắng. Trò chơi này bạn sẽ thất bại nhiều lần, nhiều lần phải quay lại từ đầu nhưng mỗi lần như thế, tích lũy nhiều hơn bạn lại càng dễ vượt qua hơn. Có những lúc phải thử, có những lúc phải liều mạng, có lúc phải dồn hết tiền bạc để mua một thứ vũ khí...Nhưng ta không mất đi gì cả, ta đang chuẩn bị cho những thành tựu lớn hơn.

Tôi nghĩ rằng kiếm tiền là một trò chơi nhưng trên thực tế trò chơi này kết quả không chỉ là điểm số có được là bao nhiêu mà là cảm giác bạn đã làm được gì và nhờ chiến thắng đó bạn có được những thứ mình muốn hay không. Không quan trọng bạn kiếm được nhiều hay ít.