Showing posts with label life. Show all posts
Showing posts with label life. Show all posts

Làm từ những thứ đơn giản, hiểu từ những thứ đơn giản

Có một sai lầm tôi mắc phải là có rất thứ tôi đang hiểu sai chỉ vì không xem xét tất cả các mặt nó. Hoặc là có những thứ tôi muốn hiểu nhưng không tìm được câu trả lời khiến tôi hài lòng, thế là tôi mắc kẹt. Hoặc cố gắng hiểu theo một hướng khác hoặc bỏ qua nó. Có những thứ không phải là tôi không thể làm mà là tôi thiếu cái sự hiểu, hiểu sai, hiểu lơ mơ, hoặc vướng vào một vài vấn đề mà không hề liên quan khiến tốn thời gian làm và sửa chữa.

Thế nên tôi nghĩ rằng việc viết sẽ là một cách giúp hệ thống lại những gì mình hiểu, không nhất thiết phải viết những gì quá cao siêu. Ta viết ra cho người cần đọc, mà những người giỏi thì họ thường không hay đọc những thứ dường như gọi là căn bản. Ta viết là viết cho ta hiểu thêm, viết cho những người cũng từng bỡ ngỡ như ta. Càng đơn giản, càng dễ hiểu thì sẽ dễ phát triển thêm nhiều thứ mới.


Đôi khi tôi muốn dùng những bài viết để mô tả tất những gì của hiện tại, của cuộc sống, của những kiến thức tôi học được như một cách lưu lại những suy nghĩ, kí ức, kỉ niệm của tôi. Không cần biết bài viết đó dài, ngắn hay theo phong cách gì miễn nó đem lại cho người đọc một chút cảm xúc gì đó, đem lại chút hương vị mới cho cuộc sống của họ hay tuyệt hơn là đem lại một lợi ích gì đó cho họ thì đó là bài viết hay

#quote300917

You get the idea. Think of the smallest step you can take that would move you incrementally towards your goal. Then try to make it even smaller.
 - cut from www.artofmanliness.com 

Có ý tưởng thì dễ, làm mới khó. Muốn tạo ra thứ gì đó luôn cần các giai đoạn
- Bắt đầu
- Đi vào khuôn khổ
- Đỉnh cao của sự phát triển
- Duy trì
- Hoàn thiện

Bước nhỏ nhất không thể thể hoàn thành thì khó mà hoàn thành được những thứ lớn hơn. Những chiếc xe muốn bon bon trên đường cũng cần những đoạn lăn bánh nặng nhọc lúc ban đầu.

CREDIT: Getty Images

Read more:
Dont-try-to-be-the-best-just-be-1-better-every-day




Những dealine của cuộc đời

Tôi cảm thấy vui vì những ngày tháng sinh đã được nếm trải cảm giác của những deadline dồn dập, đến nỗi thậm chí coi nó là ác mộng. Thực ra nếu suy nghĩ thì việc tại sao giảng viên lại đưa ra deadline thì thấy rất có ích cho sinh viên. Mỗi deadline có thể là vài giờ, vài tuần, hay thậm chí vài tháng... nó đem lại cho ta cảm giác bị gò bó, áp lực. Đôi khi phải xoay sở với nhiều tình huống các nhau, có lúc dở khóc dở cười vì mọi thứ không như mình nghĩ. Thế nhưng ra ngoài đi làm rồi thì thấy chính những áp lực về thời gian ấy giúp con người ta hoàn thành được mọi việc theo kế hoạch. Không áp lực thì không có nỗ lực.

image from google


Nhìn lại những deadline mình đã trải qua, tôi tự nhủ không biết có bao nhiêu cái đã hoàn thành, chỉ biết là đã có rất nhiều cái dở dang, không thể hoàn thành, không thể đáp ứng, có lúc làm đối phó, làm cho có. Không chỉ là những deadline nơi giảng đường, cả những deadline tự bản thân đề ra rồi cũng đến ngày phải hoàn thành nhưng lại là một danh sách trống những thứ đạt được. 

Cuộc sống trôi qua lúc nào cũng vội vã, vèo cái hết 4 năm. Theo đó những deadline đã không còn đơn thuần chỉ là những thứ vô thưởng vô phạt nữa, giờ đây nó lại là những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời. Đã không còn giống như ngày xưa có thể tung tăng chơi bời rồi đợi ngày cuối, giờ cuối mới làm. Cũng không thể làm cho có, làm để đủ số lượng. Không còn ai cho điểm cho ta nữa nhưng mỗi kết quả ấy lại dành cho ta. Tốt thì hưởng, xấu cũng phải chịu. 

Thời gian nếu không biết ràng buộc, chia nhỏ thì nó cứ trôi đi mãi mà ta không tài nào giữ được. Có những lúc tôi tưởng chừng sắp mất đi một vài năm thì tôi mới thấy lo, thấy sợ. Vậy mà khi đang dồi dào sức khỏe, thời gian thì lại tự cho bản thân cái quyền được dùng quá tay. Những thứ cần thiết thì cứ trì hoãn mãi không hoàn thành, cái không cần thiết thì cứ lao đầu vào. Chỉ khi sắp mất đi thứ gì con người ta mới biết trân trọng, giữ gìn - biết bao giờ mới nhận ra sớm hơn.

Deadline là một công cụ tốt nhất để hướng ta tới đúng theo kế hoạch. Không deadline thì cũng như con ngựa không cương không thể kiểm soát. Cho dù có làm gì, hãy luôn có gắng lập cho mình những deadline cụ thể. Mọi thứ nên kết thúc đúng hạn và dứt khoát. Một ngày, một tháng, một năm, thậm chí vài năm nhưng nếu đã có áp lực từ nó rồi thì con người ta càng trở nên hăng say và nỗ lực làm việc hơn. 

Khao khát và vội vã

Cuộc sống của tôi cũng đã khá vội vã và bận rộn lắm rồi, mặc dù cũng chưa làm được gì nhiều thế nhưng khi trò chuyện với những người bạn khác thì lại thấy mình chưa là gì cả. Thực ra mình giống như ếch ngồi đáy giếng.

 Những người bạn của tôi họ cũng đang cố gắng và miệt mài làm việc mỗi ngày. Mỗi người một cách, một phương hướng nhưng tất cả đều mong muốn sẽ làm được nhiều nhất, tạo ra những thành tựu lớn lao trước khi tuổi già tới hay nhưng chuyện không như dự kiến xảy ra. Họ rất chăm chỉ, rất nỗ lực, họ có quyết tâm và không ngừng nâng cao bản thân mỗi ngày. Tôi thấy vô cùng ngưỡng mộ. Trong khi tôi vẫn còn quanh quẩn với những dự tính và do dự thì họ đã có rất thứ trong tay.

Thời gian nó rất đáng sợ, nếu con người ta không kịp trưởng thành, không kịp tôi luyện cho giỏi hơn thì nó giống như cơn ác mộng lấy đi tất cả: tuổi trẻ, sức khỏe, đam mê...mà không để lại cho ta cái gì nếu ta không tự tạo ra.

Mỗi ngày tôi luôn tự đặt ra một điều nho nhỏ để hoàn thành mỗi ngày. Đã nghĩ thì nghĩ cho kĩ. Đã làm rồi thì không phân vân, do dự. Khao khát lớn nhưng bắt đầu nhỏ. Tôi cũng hiểu rằng không có gì muốn là được ngay, có khi bắt đầu từ những thứ chả liên quan.


Trống vắng

Đôi khi mải mê với bao nhiêu bộn bề mà quên đi một vài cảm xúc. Rồi một lúc nào đó ngoảnh lại chợt thấy xung quanh mình chẳng có mấy ai. Phải chăng trong đời đã trải qua quá nhiều, có vui có buồn và pha lẫn cả những cung bậc phức tạp nên giờ đây không còn mấy hứng thú, không còn nồng nhiệt. Nhiều lúc muốn thu mình lại, không kiếm tìm, không quan tâm cũng không mong mỏi.


Ta lại xuất phát

Quá khứ không truy tìm , tương lai không ước vọng , sống ngay trong hiện tại thì hiện thực hơn . Quá khứ là cái đã là , tương lai là cái sẽ là , cả 2 đều không hiện thực nữa , chỉ cái đang là mới có thực chất (Sưu tầm) "

Cuộc sống luôn có nhiều thay đổi, nhiều biến cố, nay vậy mà không biết trước được ngày mai sẽ ra sao hay tương lai sẽ đi về đâu. Hay như bố tôi đôi khi làm ngay câu 'nghĩ về qúa khứ toát mồ hôi, nhìn tương lai trào nước mắt' những lúc khó khăn chồng chất.

Mỗi người một số phận, một hoàn cảnh. Được sinh ra đã là một may mắn trên cuộc đời. Còn đi được bao xa thì còn phụ thuộc vào bản thân, cũng như một phần số phận đưa đẩy. Nếu ta đã đang làm hết mình ở hiện tại thì đó đã là niềm vui lớn nhất. Nếu có rơi vào những trường hợp éo le thì cũng vội than trách cuộc đời này sao bất công. Cả cái thế giới hàng tỷ người này không thiếu những người kém may mắn hơn bạn. Niềm vui với những gì đang có không chỉ làm cho bạn hạnh phúc, sống tốt trong giây phút này mà nó còn khiến mọi người thân xung quanh bạn cũng như vậy. Bằng lòng với bản thân được sinh ra nhưng phải luôn khao khát với tới những đỉnh cao. Không gì là không thể chỉ là nhiều hay ít mà thôi.
Vì mẹ con mãi muốn nhỏ bé trong vòng tay mẹ, cũng vì mẹ con khao khát trở nên to lớn và tỏa sáng như những vì sao
Tôi cũng lo sợ thời gian trôi đi mà chưa kịp làm gì nhiều nên tôi luôn cố gắng để làm sao tận dụng thời gian đang có. Không chỉ công việc đó còn là những bài tập về cả thể chất lần tinh thần để luyện tập mỗi ngày nhằm năng cao các kĩ năng bản thân. Tôi luôn cố gắng tìm hiểu cũng như tự nghĩ ra các bài luyện tập, công thức cho chính mình, sau đó lên kế hoạch làm nó để rèn luyện bản thân thật nhiều. Thể hình, thể thao họ thành công được vì học rèn luyện mỗi ngày. Tri thức, sự thông mình, kĩ năng mềm cũng vậy. Cũng cần có các phương pháp luyện tập để mỗi ngày một tinh thông, mỗi ngày một tài giỏi hơn.  Có một điều nữa cần luôn để ý đó là cơ hội càng trải nhiều sẽ càng thấy rằng cơ hội không bao giờ có lần thứ hai. Lần đầu tiên thấy thì hãy nắm bắt, nếu không có được thì hãy quên đi, nó thường chỉ băng qua đời bạn một lần. Trong những khoảnh khắc hàng ngày cần để ý xung quanh vì mọi cơ hội sẽ tình cờ được tìm ra như thế.

Ta lại xuất phát, lại xuất phát...Một câu trong nhạc phim Tây du kí mà tôi rất thích



Chủ động

Ai cũng thích những người chủ động, tôi cũng thế. Chủ động trong công việc, cuộc sống, tình yêu, tình bạn...

Ngày còn học cấp 3, thằng bạn khá thân của tôi, lớn hơn tôi một tuổi dù học hành không được xuất sắc nhưng hắn lại mà một người khiến người khác cảm thấy rất muốn ở bên cạnh vì hắn luôn có những suy nghĩ kì lạ, luôn chủ động làm những thứ yêu thích, luôn chủ động rủ nhau đi chơi. Người chủ động luôn khiến người khác có cảm giác an tâm, thích thú khi đi cùng.

Tôi có một anh bạn cùng học trở nên thân thiết từ những ngày đầu ĐH, mà sự khởi đầu ấy bắt đầu từ một phòng lab khi anh bạn đó rủ tôi làm thành một nhóm làm bài tập. Cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều khi bắt đầu có mqh đó là đến giờ thực tại đã chứng tỏ giá trị to lớn của nó. Nếu ngày đó a bạn ấy không mở lời đề nghị thì mọi chuyện ngày nay sẽ theo một hướng khác.

Thế nhưng không phải sự chủ động nào cũng thành công, có thể người tôi chủ động làm quen không phải người tốt, không phải người hợp với tôi (cái này gặp nhiều vãi luôn - kiểu như chả thấy cam quýt đâu mà chỉ toàn chanh leo). Tuy nhiên chả sao cả, chơi một thời gian không hợp thì thôi bỏ đi, hơn nữa mỗi lần như vậy khả năng đánh giá con người qua bề ngoài tiến bộ rõ rệt (những người ngoại hình giống nhau thường có tính giống nhau - cái này tôi đã thấy và trải rất nhiều lần rồi - không thể đánh giá qua bề ngoài nhưng ngoài giống thì trong giống).

Thực ra đến giờ tôi vẫn chưa có được kĩ năng này. Nhất là việc làm quen người mới. Một phần do bản thân ngang bướng không thích nhờ vả hay cầu cạnh người khác, một phần do bản thân không chịu hòa đồng với đám đông. Tuy nhiên vì thế mà cuộc sống chả có gì đặc biệt do những mối quan hệ hạn hẹp, nghèo nàn :(.

Tôi rất thích cách mà người phương Tây là làm bạn với nhau kiểu như lúc mới gặp chỉ cần nói xin chào rồi: "Tớ là Lisa - Còn tớ là Jack" đấy vậy là họ có thể trở thành bạn và nói chuyện với nhau. Còn ở ta, ghét nói chuyện với người lạ, ngồi với nhau có thế nào cũng im lặng chứ không thèm mở lời. Điều này bố tôi rất giỏi tại đi đâu ông cũng có thể bắt chuyện làm quen với người khác vậy mà tôi thì chả được thừa hưởng tí gì .... hoặc cũng có thể do toàn gặp phải cái gì đâu nên chả muốn gặp nữa.

-----
Mục tiêu
Vì tôi rất thích ai đó có gì đó phá cách, nổi bật trong đám đông, có thể là cách ăn mặc, có thể là cách hành xử hay nói chuyện nên nếu gặp những đối tượng này  tôi nhất định sẽ tới kết bạn. Ai cũng nghĩ giữa hai người xa lạ rất khó có mqh, nhưng đó là lúc chưa quen. Quen rồi sẽ khác thôi.


Managing Director KMS nói gì?

Số là thằng bạn tôi đăng kí tham quan công ty KMS nhưng mà nó có việc bận nên tôi đi giùm. Thế là tình cờ được biết ông MD của KMS. Ông này nếu mới gặp chắc không ai nghĩ là MD, có một phong cách rất giản dị, gần gũi cái này rất thật chứ không như một số CEO chỉ cố tỏ ra như vậy. Giọng nói trầm ấm nói rất hay không lan man dài dòng.

https://www.facebook.com/viethungnguyen


Trong buổi nói chuyện giao lưu với sinh viên, ô chia sẻ về cuộc sống, về việc tạo công ty. Ông sinh năm 1977 (ít hơn bố mình mấy tuổi mà trông còn rất trẻ - bố mình cũng trẻ nữa) học BK hình như là chuyên Toán, còn được giải tin học trẻ toàn quốc gì đó. Nhưng sau đó ông có học lập trình thì phải (cái này tôi không rõ nhưng ông nói trước khi thành lập công ty thì ông cũng là lập trình viên). Bố ông là chủ tịch tỉnh ở ngoài Bắc gì đó, nhưng mà ông không muốn dựa vào bố mình nên vào Nam làm việc. Sau nhiều năm sau đó ông cũng đi làm trong phần mềm. Ông nói nợ gì đó gần 600 triệu, lúc ấy chả nghĩ gì chỉ biết đi làm hết mình để có tiền trả nợ. Cho đến năm 29 ông rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần (cái này giới trẻ lâu lâu lại bị kiểu như không muốn đi làm. không muốn làm theo ý người khác, thích tự do mà vẫn có tiền) ông cứ ở nhà suốt ngày, không đi làm. Thế rồi gặp một người mentor của ông nói rằng hãy học MBA vì lúc trẻ tinh thần còn minh mẫn mới học được, chứ già rồi thì học không còn vô nữa, thế là ông theo học MBA (tại trường Harvard ABC gì đó ở Việt Nam nhưng người giảng dạy là mấy giáo sư bên Havard bay qua dạy) ngay trong năm 29 tuổi. Học phí cũng không hề rẻ nhưng ông nói ông sẵn sàng đầu tư. Công ty KMS cũng trong thời gian này bắt đầu hình thành. Hiện tại đã đạt con số 500 người và đang muốn lên đến 1000 trong thời gian tới.

Ông chia sẻ về việc đọc sách có lợi như thế nào. Trước đó ông cũng không thích đọc nhưng bị ảnh hưởng bởi một bà giáo sư bên Mỹ nói rằng nếu muốn có được bằng master thì có 2 lựa chọn là: đến các trường nổi tiếng bên Mỹ hoặc đọc 14 cuốn sách về lĩnh vực đó. Ông nói ông đã thử và thấy nó đúng (tôi cũng k thấy đúng lắm - nhưng sẽ thử). Tuy nhiên ông cũng nói rằng đọc phải áp dụng được, làm được chứ bằng không sẽ vô ích, tốn thời gian.

Ông chia sẻ về việc sự tinh tế trong giao tiếp. Ông nói sinh viên CNTT có một thiệt thòi rất lớn so với dân kinh tế. Dân IT mới ra trường lương cao vời vợi, kinh tế thì vật vã mới xin được việc, lương bèo. Nhưng một thời gian sau bọn kinh tế thu nhập sẽ tăng đều và nhanh, còn IT sẽ dậm chân tại chỗ hoặc tăng rất chậm, thử hỏi ai lợi hơn? Và cái thiệt thòi ở đây chính là số lượng nữ theo học IT quá ít, mà nữ thường rất khéo và tinh tế trong giao tiếp, lúc mềm mỏng lúc cứng rắn, bọn con trai kinh tế hàng ngày tiếp xúc với nữ nên sẽ học được rất nhiều. Nên chúng nó khôn hơn, mồm mép hơn trai IT. Chính điểm này khiến cho việc phát triển sự nghiệp của trai kinh tế dễ dàng hơn nhờ vào các mối quan hệ xã hội. Ông cũng thừa nhận khả năng giao tiếp của ông cũng được vợ truyền cho rất nhiều, vì vợ ông là dân marketing. Ông nói đó là một may mắn lớn trong đời.

Về chuyện làm việc cho startup hay cho công ty lớn thì ông nói: Người ta cứ nghĩ làm cho startup sẽ học hỏi được nhiều nhưng thực ra mọi thứ của startup giống như là đang trên con đường thử nghiệm, chứ không phải cái mà đã sống trong môi trường thực tế, thế nên những thứ học được chưa chắc đã là thứ có thể giúp ích cho mình sau này (tôi mới chỉ làm cho startup chưa có cơ hội làm cty lớn nên cũng không rõ có phải thế không - nhưng sẽ thử)

Tóm lại chỉ là sự tình cờ được biết tới ô nhưng lại giúp tôi biết thêm, hiểu thêm nhiều thứ. Như chuyện thỉnh thoảng tôi cũng bị khủng hoảng chuyện nghề nghiệp, lo lắng tương lai chưa biết thế nào dù mới chỉ 22. Nhưng ô dù đã 29 vẫn còn gặp chuyện đó thì tôi thấy mình không nên lo lắng quá nhiều. Cứ làm hết mình ở hiện tại là được.



Đó có phải là sự thật?

Một người con trai có thể vì một người con gái mà muốn có được cả thế giới và cũng có thể từ bỏ cả thế giới vì người con gái ấy.
Tùy thuộc vào hoàn cảnh, tùy thuộc vào người con gái ấy. Nếu người con gái ấy có thể khiến cho chàng ấy có được cả thế giới thì anh ta có bỏ một cái thế giới ấy đi cũng chả sao.

Hãy để cô gái nói nhiều hơn

Chúng ta đã từng gặp và nói chuyện với bao nhiêu cô gái? Điều gì bạn nhận ra khi nói chuyện với họ? Đó là con gái luôn muốn nói nhiều hơn luôn muốn giãi bày tâm tư tình cảm của họ. Dường như con gái sinh ra đã có nhiều thứ để nói, trên trời dưới đất cái gì cũng có thể cả.

Bộ phim vừa xem tối qua, idol của họ, phong cách thời trang mới nhất, bộ quần áo cô gái đi ngang hay những câu chuyện tình yêu tình bạn của những người xung quanh. Họ thấy họ biết nhiều thứ nên họ thích bàn luận thích tán gẫu. Mình nghĩ họ sẽ không thích sự im lặng, im lặng nghĩa là nhàm chán là thiếu sức sống. Thế nên mình thấy ở đâu có con gái là mọi thứ trở nên sôi động hơn.

Nhưng mình cũng thấy nhiều gã con trai nói chuyện với con gái mà nói còn nhiều hơn người ta. Không để cho các cô gái ấy có cơ hội nói những gì họ thích. Trong một câu chuyện là một người dẫn dắt thì hãy làm cho họ nói những gì họ đang nghĩ, nói những gì họ thích. Dẫn dắt họ chứ không phải kiểu khô khan nhạt nhẽo bằng cách liên tục đặt câu hỏi. Mạch câu chuyện cần liên tục tự nhiên.  Mình cá không cô gái nào thích nghe người ta nói quá nhiều, đặc biệt nếu nói chuyện đối với một gã con trai. Hãy là người lắng nghe và dẫn dắt bạn sẽ có cơ hội hiểu nhiều hơn về họ, để biết rằng thế giới con gái nó tuyệt thế nào.

P/S: Mẹ mình cũng nói rất nhiều và mình thì luôn phải lắng nghe. Nhưng mình thích điều đó.