Ốm

Sài gòn cái mùa gần Giáng sinh này lại tự nhiên trở nên lạnh thế!

Hôm trước đi dầm mưa run như cầy sấy, hôm sau ốm, hôm sau nữa thì trời trở lạnh thật.

Đã lâu lắm rồi không ốm, mà mỗi lần ốm là thấy thật kinh khủng. Mọi thứ dường như đình trệ. Nó khiến cho mình cảm thấy như là nếu bây giờ có cơ hội gì đó thì chắc sẽ bỏ lỡ hết. Mình cần làm nhiều thứ, nó giống như trách nhiệm cần phải hoàn thành vậy. Một ngày dừng lại không chỉ khiến bản thân chậm lại mà còn khiến cho những vấn đề liên quan đến người khác chậm lại. Đó là cái mình sợ nhất.

Xem xong cái cờ nhíp 1 phút cuộc đời của con ruồi bỗng thấy mình cần nhanh hơn nữa, mạnh hơn nữa.




Cuộc đời chúng ta: nhan sắc, tiền bạc, địa vị cuối cùng cũng bị lãng quên, nhưng những thứ ta làm được gây dựng được (hoặc góp phần phá hoại :)) sẽ còn mãi giá trị.

Cũng thời gian này tôi nhận ra có rất nhiều người chỉ vui vẻ, chỉ tốt với ta khi mọi thứ xung quanh ta hoàn hảo, khi ta có gì đó không ổn họ luôn tìm cách né tránh cho dù ngày thường có tốt đến đâu. Và từ lâu tôi đã chấp nhận điều đó. Bản tính con người luôn là như vậy. Tôi chỉ tập trung vào mình hơn là sợ người ta đánh giá này kia. Nếu họ càng làm vậy thì càng khiến tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn, tuyệt vời hơn.
Post a Comment