Để trở thành người giỏi nhất trong lĩnh vực của bạn

Hai điều tôi tâm đắc nhất  rút ra được khi đọc vài bài viết trên mạng là:

- Perfect practice
Để giỏi nó không đơn giản chỉ là thực hành, còn cần một sự nỗ lực không ngừng, cả sự nhiệt huyết đam mê sự hoàn thiện trong đó. Ví dụ thay vì chỉ thực hành làng nhàng, hời hợt trong một năm để thành thạo một kĩ năng gì đó thì hãy kết thúc nó trong vài tháng, vài tuần bằng cách gồng lên và làm hết mình. Áp lực, thời gian, khó khăn sẽ tôi luyện con người chúng ta. Đó cũng là một cách chứng tỏ ta có thể trở thành người giỏi nhất. Người giỏi phải có khả năng học mọi thứ nhanh và thành thạo hơn bất cứ ai. Không cần biết tất cả nhưng nếu cần sẽ biết rất nhanh

- Modeling
Bắt chước ai đó để giỏi hơn. Đôi lúc có vài người sẽ nâng cái tôi lên cao hơn tất cả rồi tự tin nói rằng tôi sẽ có cách của tôi. Nhưng hãy cẩn thận vì nếu muốn vượt trội theo cách của riêng mình thì chí ít cũng phải đạt được điều gì đó. Nếu tự mò mẫm, biết bao giờ mới có thể vươn lên. Giống như người ta đi máy bay rồi mà mình vẫn còn đi bộ vậy. Muốn đi nhanh, đi xa, và giỏi nhất bắt buộc ta phải biết rút ngắn lại khoảng cách với những người đi trước. Và cách tốt nhất là bắt chước họ trước khi ta có thể tự mình làm theo cách riêng. Hãy cứ dẹp cái tôi đi, có ai quan tâm đến nó đâu.




Giáng sinh 2017

Một ngày đi làm mà cả team sợ bão nên đến trưa thì xin về làm ở nhà hết. Rồi chả có tí mưa bão nào. Một bữa cơm gà xối mỡ nơi góc hẻm lúc trời mưa lất phất với bà chị già. Một câu chuyện về a lead li dị vợ. Và cái cảm giác lạnh run người khi đi ngoài đường.

Vâng thực sự 2 tháng gần đây có quá nhiều thứ xảy ra, trở nên bận rộn hơn nhiều so với thời điểm này năm trước. Ngày trước giờ này còn đang tung tăng không biết tương lai như thế nào thì sang năm nay mọi thứ đã bắt đầu khác khác nhiều. Việc nhiều hơn cũng đồng nghĩa bắt đầu có ít thời gian hơn, không cuối tuần, không những buổi tối thảnh thơi, không có thời gian cho những sở thích vu vơ.




Và thậm chí giáng sinh đã bỏ lỡ một cuộc đi chơi với những người mới. Và đêm giáng sinh vẫn còn lóc cóc code được  vài dòng.  Có khi người ta trưởng thành hơn thì mọi thứ trở nên không còn gì  thú  vị. Tuy nhiên cũng còn vài ngừoi để tâm sự lúc đêm khuya nên cũng đỡ cảm thấy trống vắng. Con người ta gặp gỡ được nhau cũng là một cái gì đó gọi là duyên. Muốn cảm ơn tất cả những người đã tới bên đời tôi, thực sự tôi cảm thấy may mắn vì những mối quan hệ mình. Họ tốt hay họ xấu đều khiến cho cuộc đời tôi có chút gì đó thay đổi.




Ốm

Sài gòn cái mùa gần Giáng sinh này lại tự nhiên trở nên lạnh thế!

Hôm trước đi dầm mưa run như cầy sấy, hôm sau ốm, hôm sau nữa thì trời trở lạnh thật.

Đã lâu lắm rồi không ốm, mà mỗi lần ốm là thấy thật kinh khủng. Mọi thứ dường như đình trệ. Nó khiến cho mình cảm thấy như là nếu bây giờ có cơ hội gì đó thì chắc sẽ bỏ lỡ hết. Mình cần làm nhiều thứ, nó giống như trách nhiệm cần phải hoàn thành vậy. Một ngày dừng lại không chỉ khiến bản thân chậm lại mà còn khiến cho những vấn đề liên quan đến người khác chậm lại. Đó là cái mình sợ nhất.

Xem xong cái cờ nhíp 1 phút cuộc đời của con ruồi bỗng thấy mình cần nhanh hơn nữa, mạnh hơn nữa.




Cuộc đời chúng ta: nhan sắc, tiền bạc, địa vị cuối cùng cũng bị lãng quên, nhưng những thứ ta làm được gây dựng được (hoặc góp phần phá hoại :)) sẽ còn mãi giá trị.

Cũng thời gian này tôi nhận ra có rất nhiều người chỉ vui vẻ, chỉ tốt với ta khi mọi thứ xung quanh ta hoàn hảo, khi ta có gì đó không ổn họ luôn tìm cách né tránh cho dù ngày thường có tốt đến đâu. Và từ lâu tôi đã chấp nhận điều đó. Bản tính con người luôn là như vậy. Tôi chỉ tập trung vào mình hơn là sợ người ta đánh giá này kia. Nếu họ càng làm vậy thì càng khiến tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn, tuyệt vời hơn.