#quote221017

Không quan trọng anh biết được bao nhiêu quan trọng anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết.
Kiến thức là vô tận con người ta cả đời cũng không thể học hết, nếu lúc nào cũng cần phải học hết, biết hết mới làm được thì e rằng cuộc đời chẳng bao giờ được nhàn hạ. Biết dùng những thứ mình đã có, đã biết tạo ra những thứ mới, cải thiện những thứ cũ - đó gọi là sáng tạo, mỗi ngày tạo ra nhiều thành tựu hơn thì lúc nào cũng được khoan thoai, thoải mái, không phải tự ti hay lúc nào cũng phải lo học cái này, học cái kia. 

Con đường khó đi

Ta thường ghét khó, ngại khó, sợ khó. Cuộc sống thì chưa bao giờ như những gì ta tưởng tượng. Đôi lúc tôi cũng thế, nhiều lúc tưởng chừng muốn gục ngã, muốn rẽ ngang trước những nỗi sợ hãi, chán nản. Cái cảm giác đầu như muốn nổ tung, không muốn suy nghĩ bất kì điều gì nữa hay thường trực những lúc như vậy.


Nhưng chính những lúc ấy con người ta mạnh mẽ nhất, nỗ lực nhất. Nếu chỉ muốn quay đầu lui lại, chỉ muốn thoát khỏi những rắc rối và áp lực ấy thì những lần sau cũng lại như vậy như một thói quen. Đối mặt không hẳn không thể, chỉ cần một chút kiên nhẫn, một chút nỗ lực có thể vượt qua những khoảng thời gian khó khăn ấy.

Và đôi khi vì một ai đó, vì một lời hứa, vì một trách nhiệm mà con người ta có thể làm tất cả. Ở đâu đó trên mạng hay sách nào đó luôn khuyên người ta sống cứ sống hết mình, cứ theo đuổi những thứ tốt nhất cho bản thân. Nhưng tất cả chỉ là lý thuyết, giống như một form nhập liệu không điều kiện. Thực tế chúng ta sống không chỉ là vì bản thân. Còn rất nhiều thứ quanh ta, mà ta cần hướng tới làm cho mọi thứ xung quanh tốt hơn dù là con người hay những thứ ngoài lề.

10:30 tối chủ nhật

Trời vẫn còn mưa, nhưng không to lắm vẫn có thể đi được. Tôi dắt xe đi ra ngoài ăn cơm. Đi không xa lắm để tìm thấy một chỗ ngồi lí tưởng ven đường. Lúc này cũng khuya nữa, hầu như các cửa hàng đều đóng cửa, để lại một khoảng vỉa hè đủ cho những quán ăn đêm. Cái cảm giác ngồi một mình một góc với cái tâm trạng của một thằng không việc, không tiền, không tình đầy thất vọng nhìn người qua đường hối hả trong cơn mưa nhẹ đúng là khó mà nói thành lời. Có cái gì đó nó đau đau, nó mặn chát.

Bất giác để ý tới những người xung quanh, họ bận rộn với công việc, họ vội vàng làm mọi thứ để kết thúc một ngày. Chắc cũng không có ai rảnh rỗi như tôi ngồi đây ngắm sự đời. Rồi tôi nghĩ về gia đình, nghĩ về những thứ xa xôi khác.

Và một câu hỏi: những người leo núi lỡ có rơi xuống thì tại núi quá khó hay tại người ta không đủ sức ?